Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

lung tung

Có mấy ai nhìn thấy bóng dáng của nỗi đau.... Có bao người tự nhìn lại được mình đâu?


Ai cũng sẽ gặp một vài sự cố trong cuộc đời. Một vài người vì thế mà đứng lên, nỗ lực và tiếp tục cố gắng. Một vài người khác do đó mà suy sụp hoàn toàn, chẳng thể tiếp tục một cuộc sống đàng hoàng như xưa. 
Nỗi đau vốn dĩ tồn tại đều do người với người gây ra cho nhau. Chúng ta cùng nhau tồn tại một cách khó khăn trên cuộc đời này, nhưng không ai cho ai cái quyền dễ dàng được sống.
Đa số nhìn vào những điểm xấu và xem đó là mấu chốt, thay vì nhìn vào những điểm tốt, và xem đó như một điều tuyệt vời :)

Người ta yêu nhau hay đến với nhau trong cuộc đời. Chia tay, rồi tan vỡ, mệt mỏi rồi dần trở nên hững hờ. Mọi thứ trôi qua mà chẳng cần ai phải đợi chờ cho nó mau kết thúc. Bởi vì cuộc sống lúc nào cũng thế, nhất định phải thế, phải đến rồi đi.

Nhiều khi tự hỏi, mình đã làm những gì trên cuộc đời này. Những năm tháng sống hoài phí với buồn lo và nước mắt. Dùng tất cả lý trí và trái tim để tìm kiếm một tình yêu vô vọng?

Rồi, một trái tim tan vỡ liệu còn có thể vỡ tan? Những thứ vỡ vụn liệu có bị thời gian lại làm cho nó thêm phần vỡ nát?

Giờ, trái tim chỉ như là cát bụi thôi, nó hoàn toàn không có chỗ chứa đựng bất cứ thứ gì nữa rồi. Thời gian mà tôi đi qua quá ngắn ngủi, tình yêu mà tôi có quá sơ sài…. Nhưng những nỗi buồn mà tôi đeo đẳng lại quá sức... 
Vậy thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét