Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Goodbye

The time I saw you cry,
I couldn't stop myself bursting into tears
I will miss you all
a lot..

Never forget this farawell party.

Leeuwarden, 15/11/2013.

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

Hiện thực

Dù k muốn nhưng phải thú nhận, chuyện đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào những suy nghĩ bấy lâu nay của mình; giữa hiện thực và ảo tưởng, giữa cái mà m vẫn định nghĩa sai, với cái mà ai cũng biết, trừ mình.

Thế nên tự nhiên phải hỏi lại bản thân, thực ra có đáng không?
Thực ra, đó là cái m cần đối mặt, m có đủ lòng tin hay không?
khi mà niềm tin bấy lâu nay của mình bây giờ bị lung lay quá. Mà chẳng phải, thứ quan trọng nhất là niềm tin sao?

Có một gì đó to lớn lắm đã thay đổi, trong bản thân m, trong cả suy nghĩ trong cả trái tim. Cái điều m nghe được nó ngoài tầm tưởng tượng của m.
Hình như m đã trông đợi và hi vọng quá nhiều, đến lúc bị thế này cũng đáng thôi.
Đã bảo là chẳng có ai có thể làm chỗ dựa cho bản thân ngoài m đâu, mà k nghe :)
Tại sao?

Đừng lung lay nữa. DAMN IT!


Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

sounds weird but..

Cái ngày m trở về Việt Nam
có cái gì đó
khiến m đã chẳng còn mong đợi từng ngày nữa


m thấy đau lòng vì cảm giác đó :)

unstably

cảm giác đó
chỉ là
băn khoăn

liệu có ai cho trái tim mình tựa vào..

đã đủ lo lắng đủ mệt mỏi để suy nghĩ thêm nữa r

niềm tin, k phải sẽ có suốt đời sao?


Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

Ngã ba đường

Đang đứng trước ngã ba, nên chọn con đường nào bây giờ? 
Cả sáng ngồi đơ ra chẳng hiểu phải làm gì trong khi còn 2 bài essay tối nộp và ngkia thì thi CA rồi.
Phát điênnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn. 

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

just điên

Đúng là cái mùa gì k biết nữa, làm m đơ nhiều quá.
Sao tự dưng lại thế này hả trời ơi. Có vẻ như, mình bị điên mnr.
Viết xong 1 đoạn dài xong lại xóa đi
:)

Có 1 linh cảm, m biết nó đúng.
M cần dũng cảm hơn N ạ :)

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013

something lost

What the fuck is happening with me
with my mind
with my heart?

Like a tatty vulnerable loser trying to heal things in vain feeling so distance with all of the beloveds realizing distance can be sth so vast having power to do so much heart breakings and inevitable fear. All of a sudden knowing that makes the soul down so damed weak, like hastling it into throwing away the fences for the tears to come out hoping it helps. As it does not, once again feel weaker and weaker among over sensitve spirits, somehow turning out to be questioning back whether being sentimental is good still or just stupid naive heart.

And i just want to know, am I doing right or not?
Because I feel lost
so lost
now..