Dạo này học hành căng thẳng chuẩn bị thi cử thấy thích thú vcc. Lâu lắm rồi mới dc học những thứ mình thích như thế. Nhưng mà bù lại thấy rối bời trong lòng khi sắp tới về nhà lại phải đối mặt với việc đi làm.
M thực sự muốn đi làm, ko cần phải là việc tốt hay ngon lành ngay, nhưng m ko muốn ở nhà. Cũng chẳng phải người của công việc gì nhưng mà thấy được học hành rồi làm những việc mình thích sướng lắm ấy. Mà kể cả ko thích đi nữa, m vẫn muốn cố gắng.
Nói tóm lại là sắp tới nếu về chắc sẽ là một đoạn đường hoàn toàn mới cho mình. Nhiều thứ sẽ đến và nhiều thay đổi sẽ có. Gia đình đón thêm 2 thành viên nữa, còn chưa kể ku Tú đến ở cùng. Tóm lại nhà sẽ có 7 người tất cả, và mỗi mẹ là người có lương. Ko đành lòng để vậy mà theo tiếp Cao học được, dù đây là cơ hội học bổng k phải lúc nào cũng có.
Chẹp, dù sao thì sắp tới, mẹ sẽ có con. Con hứa sẽ cố gắng hết sức để kiếm được việc làm, và giúp cả nhà. Mẹ đừng lo mẹ nhé. Con gái có thể chưa đủ khả năng để mẹ hết vất vả bây giờ, nhưng con sẽ cố gắng để giúp đỡ mẹ.
Làm được mà, cố lên Ngọc.
Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013
Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013
Thương nhau đừng để đó
Có những người đến và ra đi trong cuộc đời mỗi chúng ta, ai đó cũng đều mang cho riêng mình một sứ mệnh.
Có người làm ta đau đến quặn lòng, có người làm ta nhớ thương đến mờ quá khứ, cũng có những người khiến ta vui vẻ và hạnh phúc viên mãn mãi về sau. Nếu là một người phù hợp sẽ dừng chân đúng lúc, sẽ cầm tay ta và cùng ta đi an nhiên không một chút ưu phiền. Nhưng nếu nhận ra người đó, hãy chủ động nắm tay, chứ đừng lơi tay…
Con người ta nhiều khi nuôi cho mình quá nhiều ảo vọng. Họ tin vào những thứ gọi là bất diệt và sự hoàn hảo đến trùng lặp của duyên số. Thật ra, chẳng có ai có thể đợi chờ ai mãi mãi, cũng chẳng có điều gì đảm bảo rằng duyên số của chúng ta sẽ còn, sẽ được ghép cặp với một người không vào lúc này
thì vào thời điểm khác…
Họ vẫn chờ, vẫn đợi, vẫn tin rằng những người yêu nhau rồi sẽ trở về bên nhau, dù có đi xa nhau thế nào đi chăng nữa…
Niềm tin đó vốn dĩ không sai, tình yêu đó vốn dĩ cũng chẳng có tội tình gì để mà phũ bỏ. Chỉ có điều, trái đất này vẫn quay đó thôi, và một người đã ra đi có ai chắc rằng người kia sẽ mãi là người ở lại?
Khi đã cùng đi một vòng liệu có đủ can đảm nhìn ra nhau thêm
một lần nữa sau bao nhiêu đổi dời của số phận hay không?
Những người có đức tin nói rằng, yêu nhau, thương nhau thì để đó, nếu là chân tình thì sẽ lại tìm thấy nhau và hạnh phúc bên nhau.
Nhưng sự thật thì sao? Thời gian vốn là kẻ vô tình bạc bẽo, kể cả khi người kia muốn dừng chân chờ đợi thì thời gian vẫn sẽ thực thi nhiệm vụ của nó mà thôi.
Sau rất nhiều ngày chờ đợi, sau khi đã đi qua rất nhiều cung đường của cả nỗi nhớ và niềm tin, chúng ta đối diện với nhau, nếu còn, có chăng là
thứ tình cảm đã cũ, nhờ nhờ cảm xúc, và quên đi rằng chúng ta cũng từng hẹn hò sẽ chờ đợi.
Vậy nên, khi yêu thương một người, đừng để đó!
Nếu là thật tâm yêu thương một người, hãy dũng cảm để theo đuổi, dũng cảm cho họ biết được lòng mình.
Khối tình cảm khờ khạo dẫu có không được chấp nhận thì chúng ta cũng
sẽ không thấy hối tiếc vì đã không được nói rõ lòng mình.
Nếu là thật tâm yêu thương một người, hãy đi cùng người ấy ngay khi có thể, đừng nán chân để chờ đợi, bởi nếu ta là người chờ đợi, sẽ lập tức có kẻ khác chen vào. Chuyện tình cảm chỉ dành cho hai người nhưng cuộc sống lại dành cho trăm vạn người.
Ừ, có thương nhau, thì đừng để đó…
- Guu Magazine -
Yêu là đi vào ngõ nhỏ.
"Yêu, giống như đi vào một con ngõ nhỏ, thật nhỏ. Một khi đã đâm vào, người ta chỉ có thể tiến lên trước mà không có chỗ để quay đầu xe đi ngược lại. Yêu là tiến lên vào không ngoái đầu lại (còn nếu có người cứ cố đi lùi ra đằng sau, cái kiểu vừa đi vừa vặn cổ hơn chín mươi độ để nhìn đường đằng sau thì, bước đi, cậu chẳng biết cái gì về tình yêu cả). Người ta chỉ có thể đi mà không biết mình đang ở đâu nhưng người ta không thể biết mình đang ở đâu nếu họ không đi. Vì sao đôi khi, người ta vẫn nói yêu mù quáng.
Nếu việc đi vào con ngõ nhỏ vẫn còn quá chung, vậy hãy tưởng tượng, yêu, như là đi vào một căn phòng tắt đèn, tối và thứ người ta nhìn thấy chỉ có màu đen. Tình yêu bắt đầu, hai người cầm tay nhau cùng bước vào căn phòng. Tình yêu lớn dần, căn phòng cũng to ra. Còn yêu, người ta còn nắm tay nhau, còn đi mà không cần ánh sáng, cho dù không biết trước mặt là gì, và điều quan trọng là họ không cần biết, họ thấy hạnh phúc và thấy cần tiếp tục nắm tay, cùng tiếp tục ở bên nhau. Như vậy, yêu đúng là không cần đến đôi mắt, chỉ cần bàn tay, đôi chân và trái tim còn thổn thức.
Nếu tình yêu phai mờ, người ta đã không còn nắm tay nhau, vẫn đi bên cạnh nhau. Hết yêu, một người sẽ cố đi nhanh hơn và gọi với ra đằng sau. Lâu dần, khoảng cách lớn dần, tiếng gọi nhỏ dần. Và tới một thời điểm nào đó, người ta chỉ còn đi trong im lặng, đi trong chính khoảng không gian mà tình yêu ngày nào tạo ra và cố tìm được công tắc đèn để nhìn thấy cửa ra.."
Em sẽ không để anh phải đi tìm chiếc công tắc đấy đâu ny à :) Tin em.
Nếu việc đi vào con ngõ nhỏ vẫn còn quá chung, vậy hãy tưởng tượng, yêu, như là đi vào một căn phòng tắt đèn, tối và thứ người ta nhìn thấy chỉ có màu đen. Tình yêu bắt đầu, hai người cầm tay nhau cùng bước vào căn phòng. Tình yêu lớn dần, căn phòng cũng to ra. Còn yêu, người ta còn nắm tay nhau, còn đi mà không cần ánh sáng, cho dù không biết trước mặt là gì, và điều quan trọng là họ không cần biết, họ thấy hạnh phúc và thấy cần tiếp tục nắm tay, cùng tiếp tục ở bên nhau. Như vậy, yêu đúng là không cần đến đôi mắt, chỉ cần bàn tay, đôi chân và trái tim còn thổn thức.
Nếu tình yêu phai mờ, người ta đã không còn nắm tay nhau, vẫn đi bên cạnh nhau. Hết yêu, một người sẽ cố đi nhanh hơn và gọi với ra đằng sau. Lâu dần, khoảng cách lớn dần, tiếng gọi nhỏ dần. Và tới một thời điểm nào đó, người ta chỉ còn đi trong im lặng, đi trong chính khoảng không gian mà tình yêu ngày nào tạo ra và cố tìm được công tắc đèn để nhìn thấy cửa ra.."
Em sẽ không để anh phải đi tìm chiếc công tắc đấy đâu ny à :) Tin em.
Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013
Chi can mot nguoi
Càng quen biết và thân thiết nhiều người, càng đi đến và thấy được nhiều nơi, tôi lại càng chỉ muốn ở bên cạnh một người và thân gần người ấy đến chung thân cuộc đời. Vì đời rộng quá, người nhiều quá, đi cứ loanh quanh, gặp cứ xô bồ, cuối cùng chỉ có duy nhất một người để yêu trên thế gian. Một người khác hẳn những mối quan hệ xôn xao huyên náo. Một người khác hẳn những phù phiếm cám dỗ ồn ào. Một người như hoa rơi xuống đất, gió rớt lòng hồ, tuyệt nhiên không để lại tiếng động gì, nhưng đủ làm mặt đất khô khốc nảy mầm khoe sắc, đủ làm mặt hồ sóng sánh gợn nước xôn xao. Một người đến rất nhẹ nhàng, yêu rất bình thản, thở cạnh bên mình rất yên an - một người duy nhất để yêu trên thế gian...
:)
:)
Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013
Muốn sống lại những ngày rất cũ.
Gần đây nhận ra là mình nhớ nhiều người, nhiều thứ quá.
Hôm qua tự nhiên bắt gặp một mùi hương mà có lẽ gắn liền vs cuộc sống ở nhà trọ của m 4 năm về trước. M tự nhiên khựng lại và nhớ cuộc sống ngây thơ đó vô cùng tận. Hồi đó mọi thứ cứ vui vẻ và dễ dàng biết bao. Cũng là mới nhập học vào 1 môi trường mới, những mối quan hệ mới và nhiều thứ mới khác, nhưng sao chẳng khác lúc này chút nào.
Ít ra m chưa bao giờ cô đơn hồi đó.
Rồi tự dưng nhận ra cô bạn thân Iva sinh cùng tháng cùng năm với Liên, rồi nghĩ vẩn vơ về cái duyên. Về nhà search fb của Liên để xem cs của nó tn, nhưng k thể xem dc, ko còn liên lạc gì nữa rồi. K biết nó có biết m đi HL ko, k biết trong lúc đi nó có nhắn tin gì cho m ko, chỉ sợ nó nhắn r lại k nhận dc tin nào rep lại tưởng m quên nó rồi. Vì thật sự t chưa bg quên m, dù đôi lúc t cũng đau phết. Nhưng hạnh phúc nhiều hơn là nỗi buồn, khi nghĩ về những gì t vs m có với nhau.
Nên, t phải làm tn bg mỗi khi t nhớ m đến thế này? :)..
Hôm qua ngồi skype với bố mẹ cả sáng, rồi chiều. Nhìn thấy mẹ nhắc Tùng nấu cơm, nhắc bố tập tành, nhắc mọi người này nọ.., rồi thấy 2 thằng Tùng và Tú cười đùa trêu nhau.. mà m chỉ muốn khóc, vì nhớ.
Trời ơi là trời ạ, tháng 10 rồi. Biết bao nhiêu là kỉ niệm ùa về.
Hôm qua tự nhiên bắt gặp một mùi hương mà có lẽ gắn liền vs cuộc sống ở nhà trọ của m 4 năm về trước. M tự nhiên khựng lại và nhớ cuộc sống ngây thơ đó vô cùng tận. Hồi đó mọi thứ cứ vui vẻ và dễ dàng biết bao. Cũng là mới nhập học vào 1 môi trường mới, những mối quan hệ mới và nhiều thứ mới khác, nhưng sao chẳng khác lúc này chút nào.
Ít ra m chưa bao giờ cô đơn hồi đó.
Rồi tự dưng nhận ra cô bạn thân Iva sinh cùng tháng cùng năm với Liên, rồi nghĩ vẩn vơ về cái duyên. Về nhà search fb của Liên để xem cs của nó tn, nhưng k thể xem dc, ko còn liên lạc gì nữa rồi. K biết nó có biết m đi HL ko, k biết trong lúc đi nó có nhắn tin gì cho m ko, chỉ sợ nó nhắn r lại k nhận dc tin nào rep lại tưởng m quên nó rồi. Vì thật sự t chưa bg quên m, dù đôi lúc t cũng đau phết. Nhưng hạnh phúc nhiều hơn là nỗi buồn, khi nghĩ về những gì t vs m có với nhau.
Nên, t phải làm tn bg mỗi khi t nhớ m đến thế này? :)..
Hôm qua ngồi skype với bố mẹ cả sáng, rồi chiều. Nhìn thấy mẹ nhắc Tùng nấu cơm, nhắc bố tập tành, nhắc mọi người này nọ.., rồi thấy 2 thằng Tùng và Tú cười đùa trêu nhau.. mà m chỉ muốn khóc, vì nhớ.
Trời ơi là trời ạ, tháng 10 rồi. Biết bao nhiêu là kỉ niệm ùa về.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)