Khi cuộc đời của bạn là buổi sớm, là mùa xuân, bạn luôn vui vẻ và yêu đời. Người yêu của bạn cũng thế. Các bạn đưa nhau đi ăn kem, đi xem phim, cùng cười khi lau thức ăn dính lại trên mép người kia, cùng chia sẻ sở thích, cùng nhau mơ ước về tương lai sự nghiệp, cùng nắm tay nhau thật chặt và nhìn nhau âu yếm khi cả hai ngắm một đứa bé (con người ta) cười đáng yêu trong xe đẩy ngoài công viên.
Khi đó, bạn chỉ cần kiên nhẫn chờ người kia sau giờ tan học, sau giờ tan ca,khi đi siêu thị, khi bạn gái đi mua sắm và bạn trai xem đá bóng… Những sự chờ đợi của bạn lâng lâng cảm xúc hồi hộp, nhung nhớ, đôi khi hơi bực mình nhưng vẫn thấy sao đằng ấy đáng yêu quá. Chờ đợi lúc này là dễ thương nhất, kiên nhẫn lúc này có màu hồng.
Nhưng khi đó hạnh phúc chỉ là quả hườm hườm chưa chín. Rượu lúc ấy
hãy còn chát và tình yêu lúc đó chỉ là bài thơ chưa ghép vần.
Bạn có muốn gắn bó cuộc đời mình với ai đó?
Bạn có muốn ăn kem
cùng một người đến khi răng rụng gần hết?
Bạn có thích đi dạo và nắm tay ai đó
kể từ ngày hai đứa lần đầu biết đến bàn tay nhau cho đến khi mái đầu đã bạc?
Bạn
có muốn để sách kiếm hiệp của mình chung kệ với chick lit của một người khác?
Bạn
có đồng ý dắt xe rồi để người nọ mở cổng nhà.
Có cam tâm bỏ quần áo đầy mùi mồ
hôi của người khác vào máy giặt rồi ủi từng cái áo không phải của mình?
Để bước từ khoảng thời gian này sang giây phút đầu bạc ấy, bạn phải
đi ngang qua một khu rừng không phải lúc nào cũng có hoa thơm trái ngọt.
Khi cả hai đều đã quá hiểu tính nhau, đến mức thuộc lòng bước chân
xuống giường khi thức giấc, nhắm mắt cũng biết người kia sẽ lấy kem ra bàn chải
đánh răng theo thứ tự động tác nào, bạn có còn hăng hái với những điều mình đã
biết quá rõ?
Khi vợ sinh đẻ, yêu thương trong bạn có đủ lớn để không tìm nơi
khác thỏa mãn nhu cầu của mình? Khi chồng không hứng thú việc ấy, bạn có phải
là người vợ đủ kiên nhẫn chờ cho lửa thắp trở lại?
Trong quá trình đánh răng chung lọ kem, giặt đồ chung một máy, ngủ
cùng một giường và quần áo thơm cùng một mùi, có biết bao nhiêu thứ diễn ra khiến
đoàn tàu “cuộc sống chung” không đi theo một đường ray kéo dài đến hạnh phúc
mãi mãi và cũng có lúc trục trặc. Khi gia đình không phải lúc nào cũng như vườn
hoa tươi. Khi con cái không phải lúc nào cũng nhoẻn miệng cười trong chiếc nôi
nhỏ. Khi khó khăn bỗng ồ ạt xuất hiện như những con ma xó. Khi tình yêu chỉ còn
là tấm lụa nhỏ không che nổi một mái nhà. Bạn có đủ kiên nhẫn nắm bàn tay đang
run rẩy vì mệt mỏi của người kia? Liệu yêu thương có đủ để một bóng hình mãi
mãi ở lại trong tim?
Yêu một cô nàng xinh xắn và một
anh chàng bảnh bao thì rất dễ. Nhưng yêu một người đang bước vào ngõ tối trong
cuộc đời mình thì rất khó. Mà cuộc đời người có nhiều ngõ tối như vậy, không phải
lúc nào nắng cũng vàng và gió cũng mát.
Đó là lý do của biết bao ly rượu ngon chưa nhấp đã đổ. Bao nhiêu
bài nhạc chưa hát đàn đã đứt dây. Bao nhiêu hột cơm ngon chưa được nấu. Bao
nhiêu lời cảm ơn chưa được dịp thốt ra.
Mãi mãi sẽ chỉ là mất mát và dở dang.
Tôi không khuyến khích bạn tạo ra hay dấn thân vào đau khổ. Nhưng
tôi cho rằng, bất cứ con đường nào cũng có lúc gập ghềnh. Hãy xem những đoạn đường
chông gai ấy là liều thuốc thử sự mạnh mẽ cũng như sức sống của tình yêu mà bạn
có. Con người yêu nhau cũng có lúc sẽ chán nhau, nhưng tình yêu thật sự vẫn
luôn ở đó, như một ngọn lửa, luôn bập bùng nhưng cũng có lúc chỉ le lói để thử
thách cơn gió ngoài kia.
Trước khi muốn ướm thử bất cứ
chiếc áo sơ mi của người đàn ông nào, hãy hỏi mình có đủ
kiên nhẫn để chịu đựng khi chiếc áo ấy nhuốm mồ hôi? Trước khi hôn lên bất cứ
mái tóc của cô gái nào, hãy nghĩ xem liệu mình có còn vuốt nó khi nắng đã cướp
đi gần hết mùi hương lẫn màu đen của tuổi trẻ?
Hãy hỏi, mình có đủ kiên nhẫn để yêu thương một ai đó suốt những
năm dài tháng rộng hay không? Việc gì cũng có thể xảy ra, điều gì cũng có thể
thay đổi. Bạn có thể lạc đường bất cứ lúc nào, nhưng vấn đề là bạn có đủ can đảm
để quay về hay có đủ kiên nhẫn để chờ đợi người kia?
Nếu bạn sẵn sàng hi sinh thời gian ngồi đọc sách để nghe tiếng thở
dài không thốt ra thành lời của người khác, hãy ngồi xuống đây, tranh thủ đọc được
cuốn sách nào hay cuốn đó, vì rồi bạn sẽ bận lắm, khi phải quan tâm một người
khác ngoài mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét