Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

Có nghĩ mình đủ kiên nhẫn để yêu thương một người khác ngoài bản thân mình không?

Khi cuộc đời của bạn là buổi sớm, là mùa xuân, bạn luôn vui vẻ và yêu đời. Người yêu của bạn cũng thế. Các bạn đưa nhau đi ăn kem, đi xem phim, cùng cười khi lau thức ăn dính lại trên mép người kia, cùng chia sẻ sở thích, cùng nhau mơ ước về tương lai sự nghiệp, cùng nắm tay nhau thật chặt và nhìn nhau âu yếm khi cả hai ngắm một đứa bé (con người ta) cười đáng yêu trong xe đẩy ngoài công viên.

Khi đó, bạn chỉ cần kiên nhẫn chờ người kia sau giờ tan học, sau giờ tan ca,khi đi siêu thị, khi bạn gái đi mua sắm và bạn trai xem đá bóng… Những sự chờ đợi của bạn lâng lâng cảm xúc hồi hộp, nhung nhớ, đôi khi hơi bực mình nhưng vẫn thấy sao đằng ấy đáng yêu quá. Chờ đợi lúc này là dễ thương nhất, kiên nhẫn lúc này có màu hồng.


Nhưng khi đó hạnh phúc chỉ là quả hườm hườm chưa chín. Rượu lúc ấy hãy còn chát và tình yêu lúc đó chỉ là bài thơ chưa ghép vần.
Bạn có muốn gắn bó cuộc đời mình với ai đó? 
Bạn có muốn ăn kem cùng một người đến khi răng rụng gần hết? 
Bạn có thích đi dạo và nắm tay ai đó kể từ ngày hai đứa lần đầu biết đến bàn tay nhau cho đến khi mái đầu đã bạc? 
Bạn có muốn để sách kiếm hiệp của mình chung kệ với chick lit của một người khác? 
Bạn có đồng ý dắt xe rồi để người nọ mở cổng nhà. 
Có cam tâm bỏ quần áo đầy mùi mồ hôi của người khác vào máy giặt rồi ủi từng cái áo không phải của mình?
Để bước từ khoảng thời gian này sang giây phút đầu bạc ấy, bạn phải đi ngang qua một khu rừng không phải lúc nào cũng có hoa thơm trái ngọt. 
Khi cả hai đều đã quá hiểu tính nhau, đến mức thuộc lòng bước chân xuống giường khi thức giấc, nhắm mắt cũng biết người kia sẽ lấy kem ra bàn chải đánh răng theo thứ tự động tác nào, bạn có còn hăng hái với những điều mình đã biết quá rõ?
Khi vợ sinh đẻ, yêu thương trong bạn có đủ lớn để không tìm nơi khác thỏa mãn nhu cầu của mình? Khi chồng không hứng thú việc ấy, bạn có phải là người vợ đủ kiên nhẫn chờ cho lửa thắp trở lại?
Trong quá trình đánh răng chung lọ kem, giặt đồ chung một máy, ngủ cùng một giường và quần áo thơm cùng một mùi, có biết bao nhiêu thứ diễn ra khiến đoàn tàu “cuộc sống chung” không đi theo một đường ray kéo dài đến hạnh phúc mãi mãi và cũng có lúc trục trặc. Khi gia đình không phải lúc nào cũng như vườn hoa tươi. Khi con cái không phải lúc nào cũng nhoẻn miệng cười trong chiếc nôi nhỏ. Khi khó khăn bỗng ồ ạt xuất hiện như những con ma xó. Khi tình yêu chỉ còn là tấm lụa nhỏ không che nổi một mái nhà. Bạn có đủ kiên nhẫn nắm bàn tay đang run rẩy vì mệt mỏi của người kia? Liệu yêu thương có đủ để một bóng hình mãi mãi ở lại trong tim?
Yêu một cô nàng xinh xắn và một anh chàng bảnh bao thì rất dễ. Nhưng yêu một người đang bước vào ngõ tối trong cuộc đời mình thì rất khó. Mà cuộc đời người có nhiều ngõ tối như vậy, không phải lúc nào nắng cũng vàng và gió cũng mát.

Đó là lý do của biết bao ly rượu ngon chưa nhấp đã đổ. Bao nhiêu bài nhạc chưa hát đàn đã đứt dây. Bao nhiêu hột cơm ngon chưa được nấu. Bao nhiêu lời cảm ơn chưa được dịp thốt ra.
Mãi mãi sẽ chỉ là mất mát và dở dang.
Tôi không khuyến khích bạn tạo ra hay dấn thân vào đau khổ. Nhưng tôi cho rằng, bất cứ con đường nào cũng có lúc gập ghềnh. Hãy xem những đoạn đường chông gai ấy là liều thuốc thử sự mạnh mẽ cũng như sức sống của tình yêu mà bạn có. Con người yêu nhau cũng có lúc sẽ chán nhau, nhưng tình yêu thật sự vẫn luôn ở đó, như một ngọn lửa, luôn bập bùng nhưng cũng có lúc chỉ le lói để thử thách cơn gió ngoài kia.
Trước khi muốn ướm thử bất cứ chiếc áo sơ mi của người đàn ông nào, hãy hỏi mình có đủ kiên nhẫn để chịu đựng khi chiếc áo ấy nhuốm mồ hôi? Trước khi hôn lên bất cứ mái tóc của cô gái nào, hãy nghĩ xem liệu mình có còn vuốt nó khi nắng đã cướp đi gần hết mùi hương lẫn màu đen của tuổi trẻ?

Hãy hỏi, mình có đủ kiên nhẫn để yêu thương một ai đó suốt những năm dài tháng rộng hay không? Việc gì cũng có thể xảy ra, điều gì cũng có thể thay đổi. Bạn có thể lạc đường bất cứ lúc nào, nhưng vấn đề là bạn có đủ can đảm để quay về hay có đủ kiên nhẫn để chờ đợi người kia?

Nếu bạn sẵn sàng hi sinh thời gian ngồi đọc sách để nghe tiếng thở dài không thốt ra thành lời của người khác, hãy ngồi xuống đây, tranh thủ đọc được cuốn sách nào hay cuốn đó, vì rồi bạn sẽ bận lắm, khi phải quan tâm một người khác ngoài mình.

we need an equal struggle

Lúc ta hứa sẽ yêu nhau mãi mãi, chúng ta không biết rằng, câu hứa yêu thương ấy thực chất là: 
ngày nào cũng phải chở con đi học đúng giờ, 
không được cãi vã quá lâu, 
không làm lành bằng sex, 
đừng để người khác biết hai vợ chồng đang túng tiền, 
đừng ra khỏi nhà khi đang giận dữ...

Khi ta bảo, anh sẽ nắm tay em suốt đời, hoặc em sẽ yêu anh suốt đời, chúng ta không hề biết, 
một cái bao cao su thủng có thể phá hỏng mọi kế hoạch tương lai của cả hai!

Lần lỡ hẹn đầu tiên, cả hai đều giận dỗi. Chúng ta chỉ biết làm lành bằng nụ hôn và nước mắt. 
Mà không hề biết, sau này, trên đường đời, nụ hôn và nước mắt thật vô ích, 
chúng nào giúp ta thu ngắn được những khoảng cách giữa anh và em?

Khi yêu nhau, chúng ta chỉ nghĩ đến tình yêu, mà không nghĩ rằng
thực ra tình yêu tức là sẽ chung sống trọn đời với một bà vợ xấu, một ông chồng lười.

Khi còn trẻ, khi còn yêu nhau, ta chẳng nhận ra rằng, ta thiếu quá nhiều điều để biến những lời hứa thành sự thật, biến tình yêu thành hạnh phúc, biến nỗi sợ hãi thành sự tin tưởng.

Thế nên khi còn trẻ, rất nhiều lần tôi đi lang thang trên phố, tự hỏi vì sao mình đã gặp rất nhiều người, nhưng không gặp người yêu mình và mình yêu, phải chăng vì thành phố giấu anh ấy quá kỹ? 

Mà không tự hỏi rằng, tôi đã có thứ gì để xứng đáng được hạnh phúc?

Novel

"... Cuộc sống là những cuộc hội ngộ và chia ly. Ngày nào cũng có người bước vào cuộc đời em, em chào buổi sáng, em chào buổi tối, có người ở lại vài phút, người vài tháng, người một năm, có người là cả đời. Cho dù người đó là ai, thì em cũng gặp gỡ rồi chia ly. 
Anh rất vui là đã gặp em, Elizabeth Egan; anh cảm ơn ngôi sao may mắn của anh vì điều đó. Anh đã ao ước có được em suốt cả cuộc đời mình..." 

[Ivan - If you could see me now - Cecelia Ahern]

youth

“Rất cần một người yêu mình hơn tất cả
Một người ta chẳng cần phải san sẻ với ai
Một người gom đủ cả nỗi nhớ rộng dài
Một người sẽ cùng ta đi qua những ngày như thế
Xanh như là tuổi trẻ
Cứ cháy hết mình thôi…

Cần một người như thế
Chỉ một thôi…”

living rules i believe

Những chi tiết nhỏ nhặt là nguyên nhân tạo nên hạnh phúc. 
Thích cuộc sống đơn giản. 
Làm những việc mà mình thích. 
Sống trong thành phố mà mình yêu. 
Tốt nhất vẫn có thể gặp được thời tiết mà mình muốn, những người đàn ông và phụ nữ mà mình thích.

Chỉ cần cam tâm tình nguyện, việc gì cũng có thể trở nên đơn giản. Không cần bất kỳ lý do phức tạp nào.

Đây là nguyên tắc sống mà tôi tin tưởng.

Em phải làm sao

Rượu thì cay
Môi thì đắng
Họng thì khô

Đời thì rộng lớn
Lòng người thì chật
Nỗi nhớ thì dài

Anh thì xa
Người dưng thì lạ
Em thì cô đơn.

Travel

Trong cuộc đời chúng ta, ai cũng có ít nhất một lần ra đi. 
Dù gần hay xa, dù để làm gì thì những chuyến đi cũng mang một ý nghĩa nào đó. 
Có thể là kiếm tìm, có thể là trốn chạy, có thể là phiêu lưu..

biết đâu, ra đi là để được trở về...

haiz. Muốn đi xa.

old

I'm old, Gandalf. I know I don't look it, but I'm beginning to feel it in my heart. I feel... thin. Sort of stretched, like... butter scraped over too much bread.
I need a holiday, a very long holiday. And I don't expect I shall return.
In fact I mean not to.

--

Why is it so hard, so hard, so hard for me to find a way back into the old emotions of those good old days?
When I could forget fast and easily, and allow myself to believe. To hope, even. And to dream.

The process of growing up is painful.

beloveds

I don't care about hostile people's critism, but I care about those of my beloveds :) They say it's friends and people we love that can hurt us, not the enemy. 
Conversely, provided they are the ones, I don't care. ok.

26/4

There're days sadness can't be named. All can be is to close the eyes pitching me out of the gravity. Long period have thoughts been stopped.. At times, all I want is to mitigate the pain as well as its innocent sensitiveness




My Quarrel Rules

1. Có thể làm ầm ĩ nhưng đừng chiến tranh lạnh :)

2. Có thể cãi nhau kịch liệt nhưng không được động tay chân.

3. Đừng bao giờ đem chuyện cũ ra nói.

4. Không được to tiếng nơi có mặt người nhà, bạn bè và trước mặt trẻ con.

5. Kể cả là cãi nhau, nói những lời lẽ văn minh, ko phải những từ ngữ thô tục.

6. Chuyện hôm nào thì giải quyết hôm ấy.

7. Trong lúc cãi không được nói đến vấn đề chia tay hoặc ly hôn, hoặc không bao giờ nói chuyện nữa.

8. Tốt nhất 2 bên nên thay phiên nhau nhận lỗi sau đó.

9. Đàn ông nên nhận lỗi trước với phụ nữ.

10. Phụ nữ nên thông cảm cho đàn ông.

lung tung

Có mấy ai nhìn thấy bóng dáng của nỗi đau.... Có bao người tự nhìn lại được mình đâu?


Ai cũng sẽ gặp một vài sự cố trong cuộc đời. Một vài người vì thế mà đứng lên, nỗ lực và tiếp tục cố gắng. Một vài người khác do đó mà suy sụp hoàn toàn, chẳng thể tiếp tục một cuộc sống đàng hoàng như xưa. 
Nỗi đau vốn dĩ tồn tại đều do người với người gây ra cho nhau. Chúng ta cùng nhau tồn tại một cách khó khăn trên cuộc đời này, nhưng không ai cho ai cái quyền dễ dàng được sống.
Đa số nhìn vào những điểm xấu và xem đó là mấu chốt, thay vì nhìn vào những điểm tốt, và xem đó như một điều tuyệt vời :)

Người ta yêu nhau hay đến với nhau trong cuộc đời. Chia tay, rồi tan vỡ, mệt mỏi rồi dần trở nên hững hờ. Mọi thứ trôi qua mà chẳng cần ai phải đợi chờ cho nó mau kết thúc. Bởi vì cuộc sống lúc nào cũng thế, nhất định phải thế, phải đến rồi đi.

Nhiều khi tự hỏi, mình đã làm những gì trên cuộc đời này. Những năm tháng sống hoài phí với buồn lo và nước mắt. Dùng tất cả lý trí và trái tim để tìm kiếm một tình yêu vô vọng?

Rồi, một trái tim tan vỡ liệu còn có thể vỡ tan? Những thứ vỡ vụn liệu có bị thời gian lại làm cho nó thêm phần vỡ nát?

Giờ, trái tim chỉ như là cát bụi thôi, nó hoàn toàn không có chỗ chứa đựng bất cứ thứ gì nữa rồi. Thời gian mà tôi đi qua quá ngắn ngủi, tình yêu mà tôi có quá sơ sài…. Nhưng những nỗi buồn mà tôi đeo đẳng lại quá sức... 
Vậy thôi.

Women

I don't care about whether you have money or not. It's whether you strive to change or not - that I care
I don't care about whether you have troubles or not. It's whether you dare to face it or not - that I care
Also, I don't care about whether you are romantic or not. It's your little normal things you do for me - that I care
Lasty, I never care about ur current situation. It's our future that I care

simply sad

It's sad when people you know become people you knew,
When you can walk right past someone like they were never a big part of your life..

How you used to be able to talk for hours

And how now, you can barely even look at them.. :)

Long time no read my favourite novel

"Em nghĩ rằng, có thể có hàng ngàn người đàn ông làm cho mình khóc, cũng xứng đáng nếu được trả về một người duy nhất thôi, có thể khiến cho mình hạnh phúc suốt cuộc đời còn lại.


Đó là lý do mà hầu hết phụ nữ vẫn nhẫn nại, chịu đựng hết ngày này qua ngày khác, bám lấy cái giới hạn tối đa của mình để mưu cầu hạnh phúc tối thiểu trong hôn nhân.

Em không mong anh có thể yêu em hơn bản thân anh. Em chỉ hy ...vọng anh có thể yêu em theo cái cách bình thường khiến cho em hạnh phúc.

.
Em không hy vọng anh thề hứa sẽ sống chết vì em. Càng không trông đợi chúng ta sẽ chẳng bao giờ xa cách cả... Em chỉ mong rằng mỗi ngày ta bên nhau đề trôi qua nhẹ nhàng, và cảm giác tình yêu đó đủ đàng hoàng để đi tiếp.




Em không muốn đặt vào anh quá nhiều kỳ vọng. Bởi vì em sợ thất vọng và chắc rằng anh cũng sẽ rất chán nếu cứ phải gồng lên.


Khi tất cả đám bạn em đều hướng tới hôn nhân. Thì em thấy xa cách bởi 2 từ xa xỉ ấy. Em chỉ mong mình được bình yên trong tình yêu... đến đâu hay đến đấy...


Miễn là, dù có phải chia xa, cũng đừng làm tổn thương nhau là được.

Cuộc sống có rất nhiều con đường, em không muốn bước trên những con đường đẫm nước mắt....thêm một lần nào nữa.."

uh hu

Find a guy who calls you beautiful instead of hot, 
who calls you back when you hang up on him.

Wait for the boy who kisses your forehead, 
who wants to show you off to the world when you are in sweats, 
who holds your hand in front of his friends, 
who thinks you' re just as pretty without makeup on.

The one who turns to his friends and says, thats her!

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

shouldn't reread the old pages

Things happen and break for reasons. Dont go back there.
Just because something ends doesn't mean it never should have been. You live, you learn, you grew and you move on.
Let go or be dragged girl :D
It's just a chapter of the past. No need to close the book, turn the next page.
Bear in mind not look back with regret but go ahead with hope :)
18/4/2014

Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

I don't give a fuck

Looking after directly appears to expose all the beneficial the so-called icebergs. If there were the case aren't you that stupid to ignore the reality that im doing the contrasting ones?
i don't ever huff dishearted vulnerably sayings hurting people around despite anger
stupid again not to realize that fundamental certain?

hence, don't be oversensitive if i don't give a fuck
i don't care about all the judgemental idiots in this globe.

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

Time after some time

Often there would be an instinct born in my whole before sth occurs. Usually it stages 2 periods, the first one of which I'm witnessing. 

Even when I already accepted to concur with myself, allowing what comes to come, I feel restless. 
Something burns and brings out a intricate confusion. 

After some sober consideration, despite of rarity, I decided to let this mitigate the worries..

Wish I could be an astute novice in this field, not stubbornly innocent like now
so thrilled to be hostile to the ones supposed to stick with us..