Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

aaaaaaaaaaaaaaaaaa

Tóm lại là mục tiêu của ta ở phía trước
phải đạt được
phải cố hết sức
bằng mọi giá
bắt đầu từ ngày đầu tiên của năm 2014

phải làm đươccccccccccccc
mình làm đuợc
cố lên cố lên cố lên
yeah yeah yeah

so exciteddddddddddddddddddddddddddddddddddd
aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

4 years

Four years have passed since that operation. The atmosphere of the same season unexpectedly reminds me of those memories when my dad was taken into the hospital and every-single-thing around us changed as a result..

Suddenly I think of the phrase "Happy ever after". Perhaps its meaning doesn't merely include joy, laughs, or happiness. "Happy ever after" somehow means responsibility, as 
Responsibilty comes when you're attached to someone, when your love, sympathy for someone have always been there.. 

My mom chose to stay with my dad from the beginning.
She has sacrified all her youth, her strength, her entire life for us.

Now she's badly sick
she's on the bed from day to night
and I can't do anything

Just, I'm helpless..

Phố không mùa

Những ngày này năm ngoái mình đang nghe bài hát này. Một bài hát cứ mỗi lần nghe, là lại nhớ đến quãng thời gian hồi năm thứ 4 ấy. Cái hồi mà Liên dọn sang ở vs m, cái hồi m còn đang lơ lửng với 1 đống thứ hỗn độn về tình cảm và nhiều thứ khác, cái hồi dc ku Đạt chăm sóc, và còn nhiều kỉ niệm.. Thế rồi để năm sau nhiều biến cố thật.

Đã tròn 4 năm kể từ ngày bố phẫu thuật. Từ ngày đó mọi thứ đã thay đổi. Bố phải nghỉ việc, bộ mặt thật của những con quỷ đội lốt người bắt đầu lộ diện. Vì đã quá quen với việc từ bé m có 1 gia đình như thế, nên lúc đó m đã shock thế nào nhỉ :)
Vẫn nhớ cái đêm mẹ đến, mình nấu cơm và canh khoai tây cho mẹ ăn. Mẹ bảo bố bị u não.
U não.
Câu nói như đập thẳng vào mặt mình.

Cho đến ngày hôm sau đi thi Speaking m đã khóc và bỏ ra ngoài, thật ngố.
Rồi đến cái ngày bác sỹ gọi 2 mẹ con đến phòng ông để nói về tình hình của bố,

lúc đó chính là lần đầu tiên mình hiểu cảm giác trời đất quay cuồng, và mọi thứ sụp đổ như nào.
Nhưng thấy mẹ ngã khuỵu, có cái j đó trỗi dậy trong m ko cho phép m dựa vào bà lúc đó.

Có lẽ từ giây phút ấy, đã quyết định, mình phải làm chỗ dựa cho bà.
Nghĩ lại cũng phục m, mới 17 tuổi thôi mà đã như thế. Nhưng chắc cái cảm giác nhìn thấy người thân của m đau đớn, m ko thể chịu đựng nổi.

Đó cũng là cảm giác mấy hôm vừa rồi m trải qua, lại lập lại như thế. Và vẫn là với mẹ.
Khi mẹ bị ốm liệt giường, có cái gì đó kinh hãi lắm, khi nhận ra suốt mấy năm qua bà vất vả-hơn cả những gì mình vẫn suy nghĩ, khi mà nhận ra bà hi sinh cả cuộc đời mình trong buồn đau đến vậy..

Khi mà tự dưng, mình biết ơn tất cả những người đã ở bên gia đình mình trong suốt quãng thời gian đó.
Và tất cả những người bạn đã chọn ở lại với mình, giúp đỡ, động viên, hay đơn giản chỉ là ở bên mình thôi.

Mình sẽ biết ơn những người đó cả cuộc đời này.

Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

benificial

Mỗi ngày "được" đi làm thấy mình có ích hơn nhiều so với hồi cùng quẫn ở nhà. Rắc rối ban đầu sẽ ko làm m nản chí đâu :)

Mục tiêu còn ở phía trước. Cố lên nào N.

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Đời về cơ bản là buồn?

Trong người lúc nào cũng có mâu thuẫn giữa những tầng suy nghĩ khác nhau.

Mỗi lúc cảm thấy ko thể chịu nổi chỉ muốn kêu ca khóc lóc, thì y như rằng, có một suy nghĩ khác, đại loại như
"hãy hạnh phúc với những thứ đang có đi"
rồi thì
"mới có tí đã kêu"
hoặc
"so với nhiều người khác, m còn may mắn hơn gấp nhiều lần..."
ETC!!!!!!!!!!!!

Và thế là hình như mỗi lần như thế là lại dồn nén lại, rồi đến lúc ntn thì bị tức nước vỡ bờ cmnl :)

Tóm lại, vấn đề chỉ là,

mình đang quá cô đơn

mà thôi.

what the fish is going on? :D

Đã cố chịu đựng, đã cố gắng rồi mà tại sao bây giờ lại thế này hả Ngọc?
Lòng tin của mình?
Đâu rồi
đâu rồi
đâu rồi
đâu rồi
?????????????????????

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Good signs

Một ngày tích cực cho tuần làm việc đầu tiên. 
Hơi boring và unexpected nhưng m cũng đã expect the minimum rồi ấy :-?

Lâu lắm mới sang nhà Huyền béo, dù sao bạn cấp 3 vẫn là dễ chịu nhất. Cảm giác như quay lại hồi đó, cảm giác như tâm trí mình dc gột rửa ấy. 

Chẹp, ở Thái Nguyên lúc nào cũng bình yên như thế..

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

Ước mơ

K biết phải nói gì hay diễn tả gì. Lúc đọc lại những blog viết ở HL, thấy nhớ quay quắt, hồi đó mọi thứ nó cứ đẹp và thoải mái biết nhường nào. Khi mà chỉ nỗi nhớ là điều muộn phiền duy nhất..
Haiz.

Về nhà rồi đột nhiên quyết định đi làm. Cái hôm đi nộp hồ sơ ở ITC, cầm chặt cái bao đựng hs mà ko dám đưa. Đứng trước cổng mà chẳng dám vào. Có gì đó khựng lại. Tự hỏi, haiz, Ngọc này, bc vào đây r, sau này m có hối hận không?

Ước mơ của mình, đừng biến mất nhé, hãy cứ ngủ ngoan đi, đến một ngày mình sẽ bước tiếp con đường của mình. Xin lỗi vì bây giờ mình không thực hiện dc, xin lỗi vì m ko thể vô trách nhiệm với gia đình mình như thế.. Vì mình tin, mình sẽ chờ đợi dc, mình sẽ chờ cho đến khi thực hiện dc ước mơ của mình. 

Không phải lúc này, nhưng sẽ có 1 lúc nào đó, khi mọi thứ đã ổn hơn, khi gia đình ko còn chênh vênh thế này, khi thấy mẹ ko còn vất vả nữa. 

Khi đó, nhất định m sẽ thực hiện nó.

Thế nên, bây giờ đừng buồn nữa dc không? Bây giờ đừng thấy hụt hẫng nữa. 
Đã quyết định rồi, phải cố gắng, ko dc chùn bước. 
Không hối hận.

Nói được, phải làm được!