Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Flight Review

Là hôm nay mới nghĩ ra việc viết blog để ghi lại quãng thời gian ở đây nên chắc sẽ tóm tắt lại ngày thứ nhất và nửa ngày thứ 0 =))
Đây là chuyến đi đầu tiên một mình đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Vẫn nhớ như in cái khoảng khắc nhận dc visa, hệt như biết điểm đỗ Chuyên (tại thi ĐH m biết điểm trc đó r nên cũng đoán dc trc kết quả). Sau đó là 2 ngày chuẩn bị, mọi thứ diễn ra quá nhanh, thực sự là quá nhanh. 3 lần m đi xem Tarrot, chị ấy đều bảo là ko đi dc, rồi đến chuyện gia đình, đến chuyện visa, lại mấy chuyện bạn bè lung tung lằng nhằng nữa, m đã chắc chắn là ko đi dc. Cái phần trăm đi được ấy, nó chỉ vọn vẻn dưới 10 thôi.
Thế mà kiểu gì, lại đi được.
Và m có 2 ngày để sẵn sàng.

Cảm giác ở sân bay, lần này ko phải đi vì người khác, mà là mình đi, nó lạ lùng lắm. Cái khoảnh khắc bước vào phòng chờ, mẹ đứng ngoài cửa, dõi theo, chắc chẳng phải hôm nào cũng được trải nghiệm.
Một mình nhiều thứ quen rồi, nhưng một mình đi 1 chuyến xa như vậy, thực sự quả thật, với mình, là điều gì đó, quá lạ lùng.

Vào phòng chờ căng mắt ra nhìn, nghe để ko lỡ chuyến bay. Lên máy bay cũng đâu dám ngủ chỉ vì sợ sẽ có thông báo j đó m bỏ lỡ, mặc dù biết chắc tiếp viên sẽ nhắc, nhưng vì do quá hồi hộp nên ngay cả việc ăn uống cũng là cái j đó khó khăn với mình.
Ok, thực sự tuyệt vời khi được ngồi cạnh 1 anh khá tốt bụng, khi nói TA rõ ràng và cất đồ, thậm chí lúc xuống máy bay, lấy đồ cho mình. Và điều duy nhất m nhớ về a ta, lạy chúa, ăn nhiều và tốc độ vô đối o.0
Đáp máy bay xuống sân bay Changi mà lòng hoang mang vô đối không kém, và việc đầu tiên là chạy vào WC, ở trên máy bay do quá căng thẳng nên m đã ko nhúc nhích dù chỉ 1 chút. Sau đó là ra ngoài nhìn ngó lung tung và tìm chỗ sạc pin đt. Trong lúc sạc pin đt m tiện thể viber và chat fb với một số người để thông báo tin tức. Hẳn là mất tận 2 tiếng ở chỗ cắm sạc đó. Sau đó gần đầy m mới nhấc chân đi ra phía ngoài Skytrain. Phew, tất nhiên là m quá đói nên đã đánh liều đi đổi tiền Việt sang Sing. 150k đổi đc có 8,5 dollar Sing. Chán chẳng buồn nói, sau đó đi đâu cũng thấy đắt vđ @@ nên cuối cùng vào cái Conviniece Shop, ts tưởng rẻ, mua 2 cái xúc xích ăn liền, 1 gói ô mai, 1 chai nước, tổng cộng mất gần 8 S$ rồi :(( thôi kỉ niệm mấy xu của Sing vậy. Thế là lại ra chỗ sạc gần đó và ăn. Sau đó thì (lại) đánh liều bắt Skytrain đi ra Terminal 2 và 1. Thực sự liều đó vì m còn ít thời gian, tầm 1 tiếng thôi, mà sân bay thì to đùng. Mỗi cái Terminal chắc gấp 5 6 lần Nội bài mất. Đi chụp ảnh lung tung rồi trở về phòng chờ để transit đi Amsterdam. Trời ah nói thật là Sing airline thích thật, trừ việc đắt ra thì mthu đều tuyệt. Ko hổ danh là The best airline in the world.
Chuyến bay này kéo dài tận hơn 13 tiếng omg. M sẽ k nói j về chuyến này đâu vì thật sự chán đời khi phải đổi chỗ cho 1 đôi để họ ngồi cạnh nhau. Mọi thứ sẽ chẳng sao nếu họ ko ôm hôn nhau nhiều đến vậy _ __
Nói chung là hầu như chẳng mở mồm tí nào trừ mỗi lần chọn đồ ăn khi giờ ăn đến. Chẹp, ngủ cũng chẳng yên tại chỗ ngồi thẳng qá, mà lạnh huhu. À điểm sáng duy nhất đó là m đã xem dc 2 phim rất hay, 1 TQ và 1 HQ. Còn lúc đến Changi mình xem dc The croots, cũng hay ko kém í. Tóm lại là mỗi cái đó là giúp m bớt căng thẳng.
Lúc đến Ams thật sự là xúc động bởi đã thoát ra dc khỏi cái máy bay, thử tưởng tượng b ở trên máy bay 13 tiếng ko đi đâu xem. Và ko đi Wc nữa, tại quá đông, và m cũng ko thích di chuyển, lúc về ko tìm dc chỗ thì còn j buồn hơn .___.
Đến Ams tất nhiên m ko dám vào WC đầu tiên vì m ko biết checkin lấy đồ và làm thủ tục nhập cảnh ở đâu, nên mình đã cố gắng chạy theo "đám đông" từ sân bay xuống. Và thật nhẹ nhõm khi cuối cùng m cũng lấy dc đồ và sau 1 hồi phỏng vấn quyết liệt đòi đủ loại giấy tờ, nhân viên xuất nhập cảnh đã đóng dấu Immigration cho mình T_________T thực sự là vỡ tim mà.
Đến Schipol thì cảm giác đầu tiên là ko đẹp và rực rỡ như Changi, bởi ít người quá, và WC ở Changi như khách sạn 5 sao bao nhiêu thì ở đây @#&$*)$, có thể là việc đến Changi đầu tiên sau đó mới đến Schipol đã làm m có cảm giác đó. Chẹp.
M chờ ở chỗ ngồi quay quắt 2 tiếng, tại ở đó cũng chẳng có gì, lượn đi lượn lại cũng chỉ mấy quán duty free về rượu và chocolate (2 thứ m chưa interest lắm lúc đó), và mấy hàng hiệu quần áo nhìn đã biết ko nên vào =.= đến đúng 9h hơn 1 tí thì m rời cái ghế đó và đến quán Rembrand mà cô R đã hẹn. Ok done, mình nhận ra cô ấy từ đằng xa luôn và ôm hôn các kiểu. Sau đó thì chờ thêm tiếng nữa đón Guido con trai cô. May mà lúc đó Rudy có cho mình ăn bánh mì và uống nc trái cây, ko m sẽ chết vì đói khát. Sau

khi đón được thì đi lấy ô tô và phóng về Leeuwarden. Lạy chúa phóng với tốc độ hơn 100km/h không khác gì cảm giác mạnh. hic. Ngắm linh tinh ở Amsterdam trên đường đi háo hức dc một lúc thì buồn ngủ díu cả mắt, cũng đúng thôi vì m mệt qá mà. Nên đã chợp mắt một chút và đến lúc tỉnh thì về đến nhà.
Đền nhà ntn chắc phải ghi ra cái entry mới. Thế đã.
Tóm lại là m cũng làm tốt đấy chứ ;-)
Ya!

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

Stormy day

Một ngày chẳng hiểu, bản thân cũng chẳng hiểu. Ghét nhất là cảm giác mình bỏ mặc mọi thứ như vậy, ko muốn cố gắng cũng chẳng muốn níu kéo. Khi mà một người bị hiểu lầm thông thường họ sẽ làm gì nhỉ?
Ngoài giải thích ra.
Cả ngày liên lạc được mấy câu, toàn những lời nặng nề, thế nên trống rỗng vứt hết sang một bên, thế mà tưởng vứt đấy thế là xong. Hà Nội mưa bão, đầu óc nặng trịch, bụng cồn cào, tim thì hụt hẫng. Ngồi type cái thư cho bên HL mà tay ko thể gõ, đến mức run lại. Đôi lúc chỉ muốn chạy ra đường phi xe lên chỗ nào thật xa, xa HN cũng đc, và hét I WISH THE WHOLE WORLD KNEW.

thật ra, chỉ cần 1 người hiểu và hỏi đến thôi mà.