Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

Ước mơ

K biết phải nói gì hay diễn tả gì. Lúc đọc lại những blog viết ở HL, thấy nhớ quay quắt, hồi đó mọi thứ nó cứ đẹp và thoải mái biết nhường nào. Khi mà chỉ nỗi nhớ là điều muộn phiền duy nhất..
Haiz.

Về nhà rồi đột nhiên quyết định đi làm. Cái hôm đi nộp hồ sơ ở ITC, cầm chặt cái bao đựng hs mà ko dám đưa. Đứng trước cổng mà chẳng dám vào. Có gì đó khựng lại. Tự hỏi, haiz, Ngọc này, bc vào đây r, sau này m có hối hận không?

Ước mơ của mình, đừng biến mất nhé, hãy cứ ngủ ngoan đi, đến một ngày mình sẽ bước tiếp con đường của mình. Xin lỗi vì bây giờ mình không thực hiện dc, xin lỗi vì m ko thể vô trách nhiệm với gia đình mình như thế.. Vì mình tin, mình sẽ chờ đợi dc, mình sẽ chờ cho đến khi thực hiện dc ước mơ của mình. 

Không phải lúc này, nhưng sẽ có 1 lúc nào đó, khi mọi thứ đã ổn hơn, khi gia đình ko còn chênh vênh thế này, khi thấy mẹ ko còn vất vả nữa. 

Khi đó, nhất định m sẽ thực hiện nó.

Thế nên, bây giờ đừng buồn nữa dc không? Bây giờ đừng thấy hụt hẫng nữa. 
Đã quyết định rồi, phải cố gắng, ko dc chùn bước. 
Không hối hận.

Nói được, phải làm được!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét