Những ngày này năm ngoái mình đang nghe bài hát này. Một bài hát cứ mỗi lần nghe, là lại nhớ đến quãng thời gian hồi năm thứ 4 ấy. Cái hồi mà Liên dọn sang ở vs m, cái hồi m còn đang lơ lửng với 1 đống thứ hỗn độn về tình cảm và nhiều thứ khác, cái hồi dc ku Đạt chăm sóc, và còn nhiều kỉ niệm.. Thế rồi để năm sau nhiều biến cố thật.
Đã tròn 4 năm kể từ ngày bố phẫu thuật. Từ ngày đó mọi thứ đã thay đổi. Bố phải nghỉ việc, bộ mặt thật của những con quỷ đội lốt người bắt đầu lộ diện. Vì đã quá quen với việc từ bé m có 1 gia đình như thế, nên lúc đó m đã shock thế nào nhỉ :)
Vẫn nhớ cái đêm mẹ đến, mình nấu cơm và canh khoai tây cho mẹ ăn. Mẹ bảo bố bị u não.
U não.
Câu nói như đập thẳng vào mặt mình.
Cho đến ngày hôm sau đi thi Speaking m đã khóc và bỏ ra ngoài, thật ngố.
Rồi đến cái ngày bác sỹ gọi 2 mẹ con đến phòng ông để nói về tình hình của bố,
lúc đó chính là lần đầu tiên mình hiểu cảm giác trời đất quay cuồng, và mọi thứ sụp đổ như nào.
Nhưng thấy mẹ ngã khuỵu, có cái j đó trỗi dậy trong m ko cho phép m dựa vào bà lúc đó.
Có lẽ từ giây phút ấy, đã quyết định, mình phải làm chỗ dựa cho bà.
Nghĩ lại cũng phục m, mới 17 tuổi thôi mà đã như thế. Nhưng chắc cái cảm giác nhìn thấy người thân của m đau đớn, m ko thể chịu đựng nổi.
Đó cũng là cảm giác mấy hôm vừa rồi m trải qua, lại lập lại như thế. Và vẫn là với mẹ.
Khi mẹ bị ốm liệt giường, có cái gì đó kinh hãi lắm, khi nhận ra suốt mấy năm qua bà vất vả-hơn cả những gì mình vẫn suy nghĩ, khi mà nhận ra bà hi sinh cả cuộc đời mình trong buồn đau đến vậy..
Khi mà tự dưng, mình biết ơn tất cả những người đã ở bên gia đình mình trong suốt quãng thời gian đó.
Và tất cả những người bạn đã chọn ở lại với mình, giúp đỡ, động viên, hay đơn giản chỉ là ở bên mình thôi.
Mình sẽ biết ơn những người đó cả cuộc đời này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét